Tác giả: Nguyễn Văn Soạn
Angola ngày 25 tháng 02 năm 2013
Con đang bị ốm mẹ ơi
Nhớ nhà con viết vài lời cho khuây
Con sẽ kể chuyện nơi
này
Cuộc sống, công việc giở hay thế nào
Lúc khoẻ thì chẳng làm sao
Lúc này
ốm, bệnh biết bao nỗi niềm
Anh em cùng cảnh kiếm tiền
Ốm tự chăm sóc, dám
phiền ai đâu
Vài viên thuốc, mấy lọ dầu
Hành trang mang sẵn khi đau thì dùng
Đau ốm là chuyện bần cùng
Cố mà ăn uống cho ngừng hẳn đi
Ai ai cũng biết châu
phi
Qua đài báo, qua ti vi hàng ngày
Nơi đây dịch bệnh đọa đày
Môi trường ô
nhiễm ruồi bay kín trời.
Cướp bóc, bắn giết khắp nơi
Dân trí kém, vẫn sống
thời thủy nguyên
Điện lưới thì mất chiền miên
Đường nắng thì bụi, mưa liền
thành sông.
Y tế có cũng như không
Nếu mà có bệnh dễ xong cuộc đời
Anh em
người Việt khắp nơi
Cũng vì cơm áo mấy dời quê hương
Giống nhau cùng cảnh tha
phương
Khác nhau ở chỗ con đường họ đi
Có người chẳng thiếu thứ gì
Vì lời
ngon ngọt quản chi nhọc nhằn
Lương cao, việc nhẹ ngon ăn
Tội chi không dám
gói khăn lên đường
Sang đây mấy tỏ mấy tường
Là bị lừa đảo bởi phường bất
nhân
Có người hận cảnh ly thân
Bị vợ bỏ mặc, theo chân thằng giàu
Nghĩ đi sẽ
kiếm tiền mau
Nhanh về để trả nỗi đau cắm sừng
Nhiều người chơi quá điểm
dừng
Tiền của mất hết đường cùng phải đi
Có người chịu cảnh phân ly
Nhà xây
thiếu nợ lấy gì trả đây
Đành lòng quyết trí sang Tây
Ba năm cày, sẽ lấp đầy
nợ nan
Nhiều người phiêu bạt xứ Hàn
Sáu năm có lẻ, vẫn hoàn trắng tay
Nghe
đồn cuộc sống bên này.
Kiếm tiền quá dễ, thấy hay sang liền
Sang rồi thấy ngán
phát điên
Làm tám, chín tháng đủ tiền vi sa
Thế rồi tiếp tục kêu ca
Thêm hai
tháng nữa “hạn gia” giấy tờ
Đó phải là gặp được cơ
Làm cho chủ tốt mấy nhờ
được yên
Không phải lo lắng than phiền
Truyện ăn, truyện ở, truyện tiền trả
công
Vì có nhiều chủ quỵt công
Làm năm, bảy tháng mà không nghìn nào
Nhiều
người trai trẻ bảnh bao
Cũng muốn hưởng ứng phong trào đi Tây
Tuổi xuân phơi
phới trong tay
Bị nắng đốt cháy vì say mộng giàu
Nhiều người chẳng biết về
đâu
Làm ăn thua lỗ, nặng đầu mấy đi
Cho dù khá rõ châu Phi
An ninh xã hội,
có gì là hay
Nhưng vì là kẻ trắng tay
Vẫn lê bước mỏi cầu may một lần.
Có ông
tuổi sắp lục tuần,
Chẳng ngại mỏi gối chùn chân tuổi già
Vẫn quyết một chuyến
đi xa
Mong kiếm chút ít nuôi bà thân yêu
Có người gia cảnh tiêu điều
Nhắm
mắt vay mượn cũng liều ra đi
Ai ngờ sau buổi chia ly
Vừa tròn một tháng tức
thì hồi hương
Biết truyện ai cũng xót thương
Nợ lại thêm nợ trăm đường gian
nan
Mới sang đã mắc thương hàn
Bệnh ngày một nặng còn làm ăn chi
Cũng tiếc
tiền của chạy đi.
Giờ sức khỏe yếu, nghĩ gì tiền nong
Có anh người ở miền
trong
Suốt ngày buồn bã trong lòng bất yên
Không ngủ trong một tuần liền
Cuối cùng quyết định đành phiền người thân
Gọi điện cho vợ mấy lần
Em ơi mua
vé anh cần về ngay
Ở đây sống chết chẳng hay
Tai họa rình rập cả ngày lẫn
đêm
Anh về đoàn tụ cùng em
Dù nghèo chồng vợ ấm êm sớm chiều
Éo le cảnh ngộ
còn nhiều
Làm sao mà kể hết điều dở hay
Còn chuyện cuộc sống thường ngày
Cơm
ăn ba bữa đủ đầy, no nê
Có bữa cơm nhão cơm khê
Nhưng đều hết sạch chẳng chê
bữa nào.
Thức ăn thì nấu ào ào
Gà cá đông lạnh lúc xào lúc kho
Lâu lâu sếp
lại cấp cho
Con lợn vài yến ăn cho đỡ thèm.
Mỗi lán hơn chục anh em
Nửa
Trung, nửa Bắc vừa đen vừa già.
Đen vì nắng đốt cháy da
Còn già trước tuổi do
ba vấn đề:
Thứ nhất là nỗi nhớ quê
Làm việc vất vả nặng nề là hai.
Ba là thiếu
chất dài dài
Đồ ăn không hợp đâu ai ăn nhiều
Lán trại tạm bợ liêu xiêu
Lấy
chỗ ăn nghỉ sớm chiều vào ra
Tắm gội cũng chỉ qua loa
Một hai xô nước thế là
đã xong
Nào đâu có được nước trong
Mà mua nước đục ở sông về dùng
Nước ăn
nước tắm dùng chung
Thế nên sốt rét tự dưng ào về
Bởi mang thân phận làm
thuê
Cho sao dùng vậy dám chê điều gì
Xảy nhà... thất nghiệp sách ghi
Chỉ
nghe chưa trải, giờ thì quá thông
Khổ nhục tựa nước biển Đông
Làm sao có thể
cân đong bây giờ
Còn ai đang cảnh đợi chờ
Tới ngày đầy đủ giấy tờ ra đi.
Thì
nên cân nhắc nghĩ suy
Cuộc sống thực tế châu Phi thế nào
Môi giới lừa đảo rất
cao
Khiến bao người tốt ngã vào vực sâu
Nhớ nhà con viết vài câu
Đó là sự
thật muôn màu ở đây
Cuối thư con chúc hằng ngày
Cha mẹ khỏe mạnh gặp may thật
nhiều.\
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét